Dự tu Giáo phận Thái Bình – Miền Nam: tĩnh tâm kết thúc năm học 2025-2026

  • 25/05/2026
  • Trong bầu khí linh thiêng của những ngày cuối tháng Hoa kính Đức Mẹ, từ ngày 23-25/5/2026, anh em Dự tu Giáo phận Thái Bình - Miền Nam đã quy tụ về Đan viện Xitô Thánh Mẫu Phước Lý để tham dự kỳ tĩnh tâm năm với chủ đề: “Dừng lại, nhận ra và tiếp tục hành trình”. Đồng hành với anh em trong kỳ tĩnh tâm có cha Đặc trách Giuse Trần Ngọc Tuấn và thầy phó tế Đa Minh Phan Văn Quỳnh, Sj.

    Kỳ Tĩnh tâm không đơn thuần là những ngày tạm gác lại công việc và nhịp sống thường ngày, nhưng còn là cơ hội quý giá để mỗi anh em bước vào khoảng lặng nội tâm, trở về với chính mình và kín múc sức mạnh nơi Thiên Chúa cho hành trình ơn gọi phía trước.

    Chiều thứ Bảy ngày 23/5, anh em hiện diện đông đủ tại Đan viện Xitô Thánh Mẫu Phước Lý để bắt đầu hành trình sống trong thinh lặng và cầu nguyện. Giữa không gian thanh tĩnh của đan viện, những lo toan, áp lực và nhịp sống vội vã dường như được lắng xuống, nhường chỗ cho sự bình an và tâm tình lắng nghe. Sau thời gian ổn định và nghỉ ngơi, anh em cùng bước vào giờ khai mạc tĩnh tâm lúc 19g30.

    Trong bài giảng đầu tiên, thầy phó tế Đa Minh đã gợi lên hình ảnh Chúa Giêsu đưa các môn đệ “lánh riêng ra một nơi thanh vắng mà nghỉ ngơi đôi chút”. Giữa những bộn bề của sứ vụ và cuộc sống, chính Chúa cũng mời gọi các môn đệ bước ra khỏi đám đông, khỏi sự ồn ào bên ngoài để ở lại với Ngài trong thinh lặng. Qua đó, thầy mời gọi anh em nhìn lại đời sống của mình: nhiều khi con người quá quen với việc hoạt động, học tập hay phục vụ mà quên mất việc chăm sóc đời sống nội tâm. Nếu không có những khoảng lặng để gặp gỡ Thiên Chúa, con người rất dễ trở nên mệt mỏi, trống rỗng và đánh mất định hướng trên hành trình ơn gọi.

    Sau bài giảng khai mạc, anh em bước vào giờ Chầu Thánh Thể trong bầu khí thinh lặng sâu lắng. Trước Thánh Thể Chúa, mỗi anh em được mời gọi đặt xuống những nặng nề của cuộc sống, những thao thức chưa thể gọi thành tên và cả những câu hỏi còn dang dở trong lòng mình. Chính trong sự thinh lặng ấy, anh em cảm nhận rõ hơn tiếng Chúa đang nhẹ nhàng chạm đến tâm hồn mình.

    Sáng Chúa Nhật ngày 24/5, anh em cùng hiệp dâng Thánh lễ Chúa Thánh Thần Hiện Xuống trong bầu khí trang nghiêm và sốt sắng. Giữa những ngày tĩnh tâm, việc cử hành Thánh lễ này mang một ý nghĩa đặc biệt, một lời tha thiết nguyện xin Chúa Thánh Thần ngự đến để thánh hóa và hướng dẫn từng người trong hành trình nội tâm của mình. Chính Chúa Thánh Thần là Đấng soi sáng để con người biết nhận ra tiếng Chúa, can đảm đối diện với sự thật về bản thân và đủ mạnh mẽ để tiếp tục bước đi trong ơn gọi.

    Trong phần chia sẻ Lời Chúa, cha Đồng hành Giuse nhấn mạnh rằng: “Chúa Thánh Thần không chỉ hoạt động nơi những điều lớn lao hay phi thường, nhưng còn âm thầm biến đổi tâm hồn con người mỗi ngày. Các Tông đồ từ những con người yếu đuối, sợ hãi và khép kín đã được biến đổi thành những chứng nhân mạnh mẽ nhờ sức mạnh của Chúa Thánh Thần. Từ đó, cha mời gọi anh em biết mở lòng để Chúa Thánh Thần hoạt động, để Người thanh luyện những giới hạn, chữa lành những tổn thương và hướng dẫn mỗi người trên hành trình theo Chúa”.

    Sau giờ ăn sáng, anh em bước vào bài giảng tĩnh tâm thứ hai với hình ảnh mười người phong cùi được Chúa Giêsu chữa lành nhưng chỉ có một người Samari quay trở lại tạ ơn. Từ đoạn Tin Mừng Lc 17,11-19, thầy phó tế Đa Minh giúp anh em nhìn lại thái độ sống của chính mình trước biết bao hồng ân Thiên Chúa vẫn âm thầm ban xuống mỗi ngày trong những sinh hoạt của anh em dự tu, qua sự nâng đỡ của quý cha đồng hành và quý ân nhân.

    Con người thường dễ nhớ đến Thiên Chúa trong lúc khó khăn, nhưng lại dễ quên Ngài khi đã nhận được điều mình mong muốn. Chín người phong cùi kia đã vui mừng vì được chữa lành, nhưng niềm vui ấy dường như dừng lại ở lợi ích cá nhân mà quên mất Đấng đã chữa lành cho mình. Chỉ có người Samari quay trở lại, phủ phục trước Chúa với tâm tình tri ân sâu xa. Từ đó, thầy Đa Minh mời gọi anh em học biết sống tâm tình biết ơn trong đời sống thường ngày, bởi người biết tạ ơn là người nhận ra sự hiện diện của Thiên Chúa trong cuộc đời mình.

    Xen giữa các bài giảng là những khoảng thời gian dành cho anh em cầu nguyện riêng, hồi tâm và đồng hành thiêng liêng. Trong không gian thinh lặng của đan viện, mỗi anh em có cơ hội đối diện với chính mình cách chân thật hơn, nhìn lại hành trình đã qua và lắng nghe những chuyển động sâu kín trong tâm hồn.

    Vào buổi chiều, bài giảng tĩnh tâm thứ ba tiếp tục đào sâu đời sống Đức tin qua hình ảnh xây nhà trên đá. Thầy giảng phòng nhấn mạnh rằng Lời Chúa không chỉ để nghe hay suy niệm trong chốc lát, nhưng phải trở thành nền móng cho toàn bộ đời sống của người Kitô hữu, cách riêng là những người đang bước đi trên hành trình ơn gọi.

    Giữa một thế giới nhiều biến động và lôi kéo con người vào những giá trị chóng qua, nếu đời sống không được xây dựng trên nền đá vững chắc là Lời Chúa, con người rất dễ bị cuốn trôi bởi những thử thách, cám dỗ và khủng hoảng đời sống nội tâm. Xây nhà trên đá là biết để cho Lời Chúa thấm vào từng chọn lựa, từng tương quan và từng quyết định trong cuộc sống. Chỉ khi đặt Chúa làm nền tảng, con người mới có thể đứng vững trước những “mưa sa, nước cuốn và phong ba” của cuộc đời.

    Buổi tối ngày Chúa Nhật khép lại với giờ Chầu Thánh Thể trong bầu khí trang nghiêm và sâu lắng. Sau những giờ phút ở lại thân tình với Chúa, anh em cùng nhau chia sẻ hoa trái thiêng liêng mà mỗi người cảm nhận được trong suốt ngày sống tĩnh tâm. Những chia sẻ chân thành, đơn sơ nhưng đầy cảm xúc đã giúp anh em thêm hiểu nhau hơn và nhận ra Thiên Chúa vẫn đang hoạt động nơi từng người theo những cách rất riêng.

    Sáng thứ Hai ngày 25/5, anh em bước vào ngày cuối cùng của kỳ tĩnh tâm với Giờ Kinh sáng và Thánh lễ Tạ ơn, cũng là ngày Giáo hội mừng kính Đức Maria – Mẹ Hội Thánh. Trong phần chia sẻ Lời Chúa, cha Đồng hành Giuse Trần Ngọc Tuấn đã giúp cộng đoàn chiêm ngắm hình ảnh Đức Mẹ trong chương trình cứu độ của Thiên Chúa.

    Cha chia sẻ rằng Đức Maria đã được Thiên Chúa âm thầm chuẩn bị, mài dũa và mời gọi Mẹ thông dự trong lịch sử cứu độ: là cưu mang Ngôi Lời Thiên Chúa. Mẹ không chọn cho mình sự nổi bật hay vinh quang theo kiểu thế gian, nhưng sống trọn vẹn tiếng “xin vâng” trong khiêm nhường và tín thác. Chính nhờ sự cộng tác trọn vẹn ấy mà một nhân loại mới đã được khai sinh nơi Đức Kitô dưới chân thập giá.

    Từ hình ảnh của Đức Mẹ, cha mời gọi anh em học nơi Mẹ thái độ biết để cho Thiên Chúa hướng dẫn và uốn nắn cuộc đời mình. Hành trình ơn gọi không phải là hành trình của những con người đã là hoàn hảo, nhưng là hành trình của những người dám để Chúa biến đổi và sử dụng theo ý Ngài. Như Mẹ Maria, mỗi người được mời gọi trở nên khí cụ nhỏ bé nhưng hữu ích trong bàn tay yêu thương của Thiên Chúa bằng chính sự trung tín và lòng yêu mến của mình.

    Sau Thánh lễ, anh em cùng lưu lại những tấm hình kỷ niệm trước khi trở về Trụ sở Thái Bình miền Nam, khép lại kỳ tĩnh tâm trong bầu khí bình an và chan chứa hồng ân.

    Ba ngày tĩnh tâm khép lại trong sự thinh lặng nhẹ nhàng của Đan viện, nhưng dư âm của những ngày sống bên Chúa vẫn còn đọng lại nơi tâm hồn mỗi người. Đó không chỉ là ba ngày tạm rời xa nhịp sống thường nhật, nhưng còn là hành trình để mỗi người học cách “dừng lại” giữa những vội vã của cuộc sống, để không bị cuốn trôi bởi những ồn ào bên ngoài hay những bận tâm nội tâm vốn âm thầm chất chứa từ lâu.

    Trong sự thinh lặng của cầu nguyện, của những giờ Chầu Thánh Thể, của những khoảng lặng riêng tư trước mặt Chúa, mỗi người dần học cách “nhận ra”: nhận ra sự hiện diện rất dịu dàng nhưng bền bỉ của Thiên Chúa trong cuộc đời mình; nhận ra những yếu đuối, giới hạn, những khát vọng và cả những điều còn dang dở trong hành trình ơn gọi. Có những điều trước đây tưởng chừng rất rõ ràng, nay lại cần được nhìn lại. Có những thao thức tưởng như đã nguội lạnh, nay lại được Chúa âm thầm khơi lên trong sâu thẳm tâm hồn.

    Và rồi, sau tất cả, điều mà kỳ tĩnh tâm hướng tới không phải là dừng lại mãi trong những cảm xúc đẹp của vài ngày sống thánh thiêng, nhưng là để mỗi người có đủ bình an và xác tín mà “tiếp tục hành trình”. Hành trình ấy có thể vẫn còn nhiều thử thách, nhiều bấp bênh và cả những lúc chông chênh, nhưng giờ đây mỗi người được mời gọi bước đi với một tâm hồn sâu lắng hơn, trưởng thành hơn và tín thác hơn. Bởi người môn đệ không bước đi một mình, nhưng luôn có Chúa đồng hành, nâng đỡ và dẫn lối.

    Ước mong rằng những hoa trái thiêng liêng của kỳ tĩnh tâm sẽ không chỉ dừng lại nơi những cảm xúc nhất thời, nhưng tiếp tục được nuôi dưỡng trong đời sống hằng ngày qua cầu nguyện, qua việc lắng nghe Lời Chúa và qua những cố gắng âm thầm trong hành trình bước theo Chúa. Để rồi, giữa những bộn bề của cuộc sống và những đổi thay của thời gian, mỗi anh em vẫn luôn nhớ rằng: có những lúc cần phải dừng lại để nhận ra Chúa đang ở đâu trong cuộc đời mình, và từ chính nơi ấy, can đảm tiếp tục hành trình với niềm hy vọng, sự phó thác và một trái tim luôn hướng về Thiên Chúa.

    Dự tu Thái Bình – Miền Nam

    Bài viết liên quan